| . |
Sáng mùng một Tết, sau bữa cơm họp mặt cùng gia đình, theo thường lệ, mấy em tôi kéo nhau đi chơi với bạn bè, ba mẹ đi chúc Tết bà con. Còn tôi thì thích ngồi trên chiếc xích đu trước sân để ngắm cây mai vàng rực rỡ mà mẹ tôi đã trồng từ lúc tôi chưa ra đời. Khung cảnh ngày Tết sinh động làm sao! Nắng Xuân trăng trắng thật dịu, bởi cả cái nắng trên bầu trời dường như được gom đặt vào khoảng sân bé nhỏ của nhà tôi vậy. Tiết Xuân lành lạnh, gió nhẹ thổi làm chao động nắng của khung trời nhỏ bé trên đầu tôi. Những cánh mai vàng rơi vãi như phủ lên mặt đất một tấm thảm hoa trong phim thần thoại. Tôi hít một hơi dài tận hưởng tất cả hương Xuân đang hòa quyện trong không gian, và thời gian dường như đang đứng yên lắng đọng. Đang mơ màng như lạc vào một cõi xa xăm, tiếng chuông bán cà-rem của một em bé đi ngang nhà làm tôi chợt tỉnh. Tiếng chuông ấy đã kéo tôi quay về thực tại. Phản xạ tự nhiên hướng cái nhìn của tôi về em bé trai ấy. Em độ chừng chín, mười tuổi, đôi mắt trẻ thơ của em đượm buồn và phảng phất nét nhọc nhằn, khốn khó. Với chiếc áo sơ-mi ngắn tay mỏng manh cũ sờn bâu và nhiều chỗ chắp vá nhưng vẫn không che hết tấm thân gầy bé nhỏ của em. Chiếc quần đùi ngắn cũn cỡn và nhăn đùn như chiếc lồng đèn xếp trong ngày Tết Trung Thu. Dáng em rã rời như đói lắm. Em dừng lại bên lề đường, dưới gốc cây mai nhà tôi để nghỉ chân, và em đưa tay vào thùng lấy ra một cây cà-rem ăn... đỡ dạ. Lẽ nào đó là bữa ăn trưa của em? Tôi nghe nghèn nghẹn và hình như có vị mặn ở đầu môi.
Chao ơi, dãy nhà bên kia đường đúng là một thế giới hoàn toàn xa lạ. Những cánh cửa sắt kiêu kỳ khép kín, những giàn hoa nghễnh xuống đong đưa, những căn phòng sáng rực, và những con người đầy đủ đến chẳng buồn ra khỏi nhà. Năm mét nhựa đường trở thành cái ranh giới giữa cái giàu sang yên ổn với cái nhọc nhằn của một mảnh đời khốn khó. Khung cảnh trước mắt tôi lúc bấy giờ như nhòe nhoẹt đi. Tôi biết làm sao để góp phần thay đổi sự chênh lệch mất cân bằng ấy. Bởi tôi hãy còn là một con người bình thường sống trong một gia đình không thiếu thốn nhưng cũng chẳng dư giả gì. Tôi vẫn chưa bứt khỏi quỹ đạo gia đình, và phải còn lãnh "lương" ít ỏi từ... ba mẹ để cắp sách tới trường học. Nhưng so với em bé ấy, tôi vẫn còn được diễm phúc hơn nhiều. Tuổi thơ của em đã không được sống trong hồn nhiên, vô tư, mà nó đã sớm bị nhuốm bụi trường đời. Tôi mường tượng cảnh gia đình em chắc chật vật lắm. Ba em phải tảo tần chạy xe lôi, và mẹ em đi bán từng tấm vé số để nuôi đàn con nheo nhóc... Những thước phim tưởng tượng mờ ảo mông lung cứ chờn vờn trong tâm trí tôi. Một tâm hồn yếu đuối và nhạy cảm để yêu thương và mơ mộng giờ đây chìm trong sự nặng trĩu bao suy nghĩ của đời thường. Nghỉ chân chốc lát, bé trai ấy đứng lên, quảy thùng cà-rem trên vai như một gánh nặng mà cuộc đời buộc em phải đeo mang. Cái chuông trên tay em lại rung lên những tiếng leng keng làm vỡ đi cái không gian ngày Xuân trước mắt tôi - mà cách đó không lâu tôi tưởng chừng như một bức tranh tuyệt mỹ, và thời gian cứ tưởng như đã đứng yên lắng đọng. Cây cà-rem trên tay em vẫn còn đang dở dang, em lại tiếp bước trên con đường nhựa lổm chổm "ổ gà" (hay là đoạn đường đời em đầy dẫy những chật vật khó khăn?) Tôi bỗng chạnh lòng. Quê hương tôi hãy còn nghèo lắm, và hãy còn biết bao mảnh đời tuổi thơ bất hạnh như em? Tôi không biết rồi những mảnh đời đáng thương đó sẽ về đâu...? Bầu trời vẫn xanh, nhưng sao tôi cảm thấy nắng đã vụn vỡ từng cánh lả chả rơi xuống chân mình... HẾT |