| . |
Ngày... tháng... năm... Tùng... tùng... tùng..., tiếng trống trường đã bắt đầu dồn dập, thúc giục học sinh ra xếp hàng chuẩn bị làm lễ chào cờ. Trong lớp tôi vẫn còn hai tên "siêu quậy" lục đục chạy tới chạy lui. Chẳng biết hôm nay tụi nó bày trò gì? Tôi nghĩ bụng và thầm lo ngại cho người giáo viên đầu giờ. Tiết học đầu ngày: Tiết Anh Văn. Cô dạy môn Anh Văn mới ra trường, trẻ và dễ thương như một cô búp bê tròn trịa và khập khễnh trên đôi guốc cao. Cũng bởi cô hiền và dễ thương, cô bị "siêu quậy" lớp tôi bày bao trò làm cô dở khóc dở cười. Ngoài những bài hát tiếng Anh nổI tiếng như: "I Call Your Name" của nhóm The Beatles, "I love You To Want Me" của Lobo hay những bài hát Giáng Sinh như "Jingle Bells," "Silent Night," cô còn dạy chúng tôi những mẫu chuyện vui tiếng Anh nho nhỏ làm cho những tiết học trở nên thú vị. Hôm nay, cô mang vào lớp bài "Yesterday" và bảo rằng: Bài hát này rất hay và có ý nghĩa, trước khi cô hát, cô mong các em hãy ngoan ngoãn, đừng quậy phá. Những gì của ngày hôm qua cô sẽ tha thứ hết. Cả lớp dạ rang. Tôi nghe giọng hai "siêu quậy" lớn nhất. "Yesterday, all my troubles seemed so far away..." Cô bỗng ngưng bặt. Trên bàn giáo viên, hai, ba con sâu của cây điệp trong sân trường chưa đến ngày hóa bướm đang từ từ bò lên mặt bàn. Trên bục giảng, vài con sâu bò chậm chạp. Nét mặt cô tái dần. Cô bước lùi từ từ và trượt ngã ngay mép bục giảng. Chiếc guốc cao gót văng ra xa. Mấy đứa chúng tôi vội đỡ cô dậy và bắt những con sâu bỏ ra ngoài lớp. Cô vừa giận vừa sợ. Không nói được câu nào, nước mắt long lanh, cô bỏ lên văn phòng. Ngày... tháng... năm... Lớp tôi lại xôn xao. Không xôn xao làm sao được khi lần này cô nhỏ lại có thơ đăng trên một tờ báo tuổi học trò. "Nhỏ ơi, đãi da-ua nha." "No problem." Tiếng í ới của bạn bè thật vui tai. Rồi bài thơ cũng đến phiên tôi đọc. Gì thế nhỉ? Có phải cô nhỏ viết về tôi không? Này nhé, trong thơ của cô nhỏ có "chú lùn thứ tám," trong giấc chiêm bao còn thấy: Cho tôi lạc bước thiên thai
Trong lớp, cô nhỏ vẫn coi tôi là một người lùn hơn cả bảy chú lùn của nàng Bạch Tuyết. Ngoài ra, cô nhỏ cũng biết tôi mến cô nhỏ từ năm lớp mười. (Hy vọng đó không phải là điều ngộ nhận của tôi). Tôi biết có rất nhiều kẻ trồng cây si cô nhỏ. Mái tóc đen dày và chiếc áo dài tha thướt, gương mặt không đẹp nhưng dễ thương và hơi nghiêm làm bao kẻ phải mất ngủ quên ăn. Riêng tôi, mặc dù có vinh dự học cùng chung lớp nhỏ, nhưng tôi chỉ dám nhìn xa xa, hay tự họa lại thơ của nhỏ và tự ngâm cho mình nghe. Cô nhỏ học khá đều các môn. Riêng môn Văn, nhỏ gần như giỏi nhất lớp. Cô nhỏ còn rất khéo tay. Đĩa hoa Hướng Dương bằng vải đoạt giải ở tỉnh vẫn còn trên bàn giáo viên và những bảng tên của tụi tôi. Thằng Hào là những bằng chứng cụ thể. Trong thâm tâm, tôi thật khâm phục cô nhỏ. Dáng người nhỏ nhắn nhưng chẳng biết run trước hàng ngàn khán giả của những đợt hội diễn, hay trước học sinh toàn trường với bài hát "Một Thoáng Quê Hương" trong dịp chào cờ đầu năm học. Về phần tôi, tuy được gọi là "chú lùn thứ tám," nhưng có lẽ con trai cao lớn, tôi vẫn cao hơn cô nhỏ nữa cái đầu. Học thuộc loại nhất nhì toàn trường, tôi từng nghĩ có lẽ tôi và nhỏ rất xứng đôi, mặc dù chưa bao giờ tôi dám đứng bên cạnh cô nhỏ. Tôi chỉ mong mình có thể đến một thoáng trong giấc mơ của cô nhỏ. Nè, làm gì mà mơ mộng dữ vậy? Quỳnh đãi kẹo "nè". Cầm những chiếc kẹo hồng hồng lớp trưởng vừa đưa, tôi cảm thấy tia nắng ngoài kia đẹp hơn mọi ngày. Tôi biết đêm nay tôi lại mất ngủ. Ngày... tháng... năm... Hôm nay lại có giờ Anh Văn. Bài đàm thoại tuần trước cô dặn phải học thuộc. Hôm nay chắc chắn cô sẽ khảo bài. Trước giờ vào lớp, tụi thằng Thanh đã cẩn thận chép nguyên bài đàm thoại lên bức tường đối diện cửa lớp. Chúng tôi ai cũng hồi hộp khi thấy cô mở sổ điểm. Quỳnh và Thanh lên bảng. Thằng Thanh dành chổ đứng với cô nhỏ. Nó phải đứng quay lưng ra cửa lớp để đọc bài đàm thoại trên tường. Được khoảng nửa bài, cô giáo thấy lạ quá. Trong khi đàm thoại, thằng Thanh lại không nhìn cô nhỏ mà cứ nhìn lên bức tường. Cô quay đầu lại. Cả lớp nín thở. Tôi chỉ mong những dòng chữ trên tường bất ngờ biến mất. Rầm... tiếng đập bàn kéo tôi quay về với thực tế. Giọng cô nghiêm khắc: - Hai em về chỗ, không cần đọc tiếp nữa, cả hai bị 0 điểm. Cô nhỏ lặng lẽ về bàn và gục đầu khóc rấm rức. Tôi nghe lòng mình cũng khóc theo. Tôi đứng dậy: - Thưa cô, tội này do bạn Thanh gây ra. Quỳnh thuộc bài và Quỳnh đứng quay lại bức tường, nếu cô vì lỗi của Thanh mà trừ luôn điểm của Quỳnh thì oan quá ạ. - Không được, cô làm vậy để các em chừa thói quậy phá. Lớp trưởng và cả lớp đồng thanh nói: - Oan cho Quỳnh quá cô ơi, Quỳnh đâu có đọc bài trên bức tường đâu cô. Cô trừ điểm Thanh là được rồi. - Thấy vậy, cô nói: "Được rồi, cô cho cả hai một cơ hội. Lên bảng viết từ vựng, nhưng điểm cao nhất cho Quỳnh là bảy còn Thanh chỉ ba thôi. Quỳnh lên bảng, đôi mắt còn ngấn nước. Dĩ nhiên là từ nào Quỳnh cũng ghi được. Còn Thanh, hắn len lén nhìn về bạn bè phía dưới nhắc nhở. Cuối cùng, hắn cũng ghi được vài chữ. Quỳnh buồn suốt những tiết học còn lại. Chưa bao giờ tôi thấy những đứa bạn quậy đáng ghét như vậy. Nếu tôi có phép tiên, tôi sẽ biến tụi nó thành những con sâu ngoài sân trường, và với một cành cây nhỏ, tôi chỉ cần đụng nhẹ là tụi nó không bao giờ có thể thành bướm được. Có ác quá không? Ai biểu tụi nó dám chọc đến Quỳnh của tôi. Tuổi học trò là thế đấy. Nhẹ nhàng và dễ thương như những tia nắng đầu ngày. Trang sách từ từ đóng lại, những kỷ niệm như mới xảy ra hôm qua. Trong tôi vẫn còn nghe thấy tiếng khóc của Quỳnh và đâu đây vẫn còn những giọng nói thân thương của bạn bè. HẾT |