.

    QUÊ HƯƠNG LÀ CHÙM KHẾ NGỌT

    Hồng Quang. Ngày Thành đi, chàng đã không để lại một lời tiễn biệt. Một mình một bóng, chàng đã sợ sệt lầm lũi bước đi trong đêm tối. Bóng đêm đã trở thành một bạn đường bảo vệ cho bước chân chàng. Ngày về với ánh nắng chói chang của một buổi trưa hè, cộng thêm sự hỗn độn đến nghẹt thở của phi trường như gợi nhớ bao nỗi thách thức của một kẻ lãng du, kẻ mà những bước chân vụng về không định hướng, của một người con tha phương mong tìm về mái ấm gia đình.


    Máy bay từ từ hạ cánh xuống đường băng của sân bay Tân Sơn Nhất, lòng Thành ngổn ngang trăm mối tơ vò. Hồi hộp tim đập thình thịch theo tiếng bánh xe lăn trên đường băng. Đôi chân nặng trĩu vì chặng đường dài của chuyến bay xuyên đại dương. "Vậy là đã tám năm trời rồi còn gì nữa!" Thành nhủ lòng hầu tránh né mối tơ lòng trăm sự ngổn ngang vui buồn trong tâm trí chàng.

    Cái nóng của quê hương như làm Thành bừng tỉnh dậy. Chàng ấp úng, "Đây quê hương, đây quê mẹ, đây những gì tha thiết thân quen!"

    Cùng đoàn người hành khách bước xuống cầu thang, Thành chạy ù vào phòng đợi của sân bay với hy vọng là sẽ gặp mẹ và anh em đang đợi sẵn. Thế nhưng, dẫu là mơ hay thật, thì Thành cũng phải cần có đủ kiên nhẫn để chờ đợi thêm một vài tiếng đồng hồ nữa mới gặp được người thân vì thủ tục rườm rà của hải quan. Phải cắn răng đón nhận những nụ cười "nửa miệng" của "nhân viên."

    Đằng sau hàng rào chấn song sắt của sây bay là một lớp người mà mới chợt nhìn thoáng Thành cứ ngỡ là bà con ở trại tị nạn cách đây tám năm về trước ở Hồng Kông. Hình ảnh hàng rào trại cấm hiện về trong tâm trí Thành như những màn hình chạy nhanh trong phim truyện hoạt hình. Nổi sợ hãi của những kẻ cùng đường đi theo tiếng gọi của hai chữ "tự do." Nỗi thất vọng trên khuôn mặt của những người bị khước từ tư cách tị nạn. Nỗi lo âu của những kẻ bị cưỡng bức hồi hương sau bao năm tháng lăn lộn "ăn chay nằm đất" trong trại cấm. Sau một thoáng định thần, Thành cố gắng trở lại với thực tại. Chàng nhìn quanh để mong tìm kiếm một khuôn mặt nào thân quen giữa đám người lộn xộn.

    Loay hoay với một chiếc va-li nhỏ tìm đường bước ra khỏi sự chen lấn ngột ngạt của đám hành khách và số đông người làm mướn, Thành như bị lôi cuốn đi với dòng người hỗn độn này. Tiếng la hét, tiếng cười xen lẫn tiếng khóc của người chia tay và kẻ đoàn tụ. Tất cả như đưa Thành đến một phương trời xa xôi nào đó trong quá khứ. Hình ảnh của biến cố loạn lạc năm 1975 lại hiện về. Một nỗi sợ hãi từ đâu xâm chiếm tâm hồn chàng. Phải chăng những gì Thành cố quên, cố "chôn vùi đi cái dĩ vãng đau lòng," tất cả dường như không thể lẩn tránh. Phải chăng bao năm tháng hoài công của một kẻ tha phương viễn xứ đang "tìm về tổ ấm" lại là một thảm trạng đau lòng của những kẻ ra đi và người ở lại đang tiếp tục tái diễn trước mặt chàng. Có phải đời là một chuỗi dài của nhiều cuộc chia ly?

    Ngày Thành đi, chàng đã không để lại một lời tiễn biệt. Một mình một bóng, chàng đã sợ sệt lầm lũi bước đi trong đêm tối. Bóng đêm đã trở thành một bạn đường bảo vệ cho bước chân chàng. Ngày về với ánh nắng chói chang của một buổi trưa hè, cộng thêm sự hỗn độn đến nghẹt thở của phi trường như gợi nhớ bao nỗi thách thức của một kẻ lãng du, kẻ mà những bước chân vụng về không định hướng, của một người con tha phương mong tìm về mái ấm gia đình.

    Bỗng đâu vọng lên một tiếng gọi quen thuộc đánh thức chàng về lại với thực tại và xua tan đi những gì làm nặng trĩu lòng chàng.

    - Có phải thằng Thành đó không tụi bây?

    Quay mặt về phía cổng vào sân bay, hình bóng của một bà mẹ già nua với chiếc nón lá tả tơi rách nát. Thành không dám tin vào đôi mắt mình. Đưa tay dụi mắt hầu mong đánh tan đi sự ngờ vực. Hình ảnh của một bà mẹ già năm nào chợt hiện về tâm trí chàng. Người mà vòng tay luôn giang rộng chào đón chàng trở về vào mỗi lần đi xa. Hình ảnh một bà mẹ già không bao giờ nghĩ về mình, không bao giờ đắn đo tính toán khi cho đi những gì mà bà hy vọng sẽ mang lại hạnh phúc cho những người con yêu quý của bà.

    Không ngần ngại sức hơi già nua, bà chen lấn giữa đám đông hỗn độn hầu mong ôm choàng lấy người con yêu mà bà mòn mỏi trông chờ bao năm tháng. Thành như xuất thần, con tim hồi hộp và đôi chân nặng nề như biến mất khi đến trước sự gặp gỡ mà chàng bao năm tháng chờ đợi. Ôm choàng lấy nhau, mẹ con chẳng nói cùng ai nửa lời, đôi dòng lệ mẹ con quyện lấy nhau thay cho những lời chào đón. Sự ấm áp của đôi vòng tay già nua run rẩy. Hơi ấm tỏa ra từ con tim đầy tuổi tác của một bà mẹ dường như sưởi ấm cả một thế giới băng giá. Những gì Thành muốn nói với mẹ hầu như được đọc hết trong ánh mắt mù lòa của bà.

    Thoáng chốc, Thành như lặn chìm vào trong thế giới thiêng liêng của tình mẹ quên hết những lo sợ. Cái thế giới "bao la như biển Thái Bình" của lòng mẹ làm Thành như quên mất đi sự hiện diện của anh chị em đang trông chờ sự chào đón của Thành. Đôi bàn tay già nua của bà mẹ lại một lần nữa mở rộng, lần này không chỉ cho riêng Thành mà cho tất cả bốn đứa con yêu quý của bà. Tất cả nhường như gói gọn trong vòng tay yêu quý run rẩy của bà.

    Hơn bao giờ hết, Thành bây giờ mới hiểu thấu thế nào là "Quê hương như chùm khế ngọt," thế nào là "Mẹ già như chuối ba hương, như xôi nếp mật, như đường mía lau." Cho dù tất cả đều qua đi, tình quê hương và tình mẹ là những gì cao quý nhất trên đời không gì sánh ví.

    HẾT