.

    XUÂN VÀ TUỔI TRỂ

    Xuân Nguyễn. Vì hoàn cảnh, chúng ta - những người Việt Nam phải sống ly hương, chọn xứ lạ quê người làm quê hương thứ hai của mình. Bên kia bờ đại dương xa xôi, hình ảnh đất mẹ hiền hòa vẫn luôn là niềm khắc khoải chất chứa biết bao là kỷ niệm thân yêu, nhất là vào những dịp Tết đến. Mùa Xuân với cái thiêng liêng của phút giao thừa. Chúng ta hoặc sẽ im lặng để nghe nhịp thở và tiếng trái tim mình đang xúc động bồi hồi, hoặc sẽ reo vui tận hưởng cái hương vị ngọt ngào, âm thanh rộn rã, và sắc Xuân tươi thắm.


    Một năm khởi đầu từ mùa Xuân
    Đời người khởi đầu từ Tuổi trẻ

    Xuân và tuổi trẻ luôn là những gì tốt đẹp nhất, vui tươi, sôi nổi nhất, và tràn trề nhựa sống. Mùa Xuân là mùa của những chồi non mới nhú, của cỏ cây, cảnh vật, và của muôn loài khoe hương sắc. Đối với con người, mùa Xuân là cái gì thiêng liêng lắm. Xuân khởi đầu cho những điều mới mẻ, may mắn, và hạnh phúc trong năm. Xuân còn mang ý nghĩa sâu xa biểu tượng cho hy vọng và tương lai.

    WSU Student - Photography by Nguyen Cao Son
    Tuổi trẻ cũng vậy, tuổi trẻ của mỗi người luôn là mùa Xuân của cuộc đời. Tuổi trẻ là sự kết tinh của nguồn sinh lực đang dâng đầy, và:

    Con tim đang dào dạt máu,
    Gân đang săn và thớ thịt căng da,
    Đời mặn nồng hứa hẹn biết bao hoa.

    Tuổi trẻ là những người dám nghĩ dám làm nhất, và cũng là lứa tuổi có đủ điều kiện nhất để thực hiện ước mơ, hoài bão của mình.

    Thế nhưng, con tạo dần xoay, thời gian rồi sẽ qua đi thật mau, những gì sôi nổi, đẹp đẽ nhất rồi cũng sẽ trở thành ký ức. Đó là quy luật của muôn đời. Điều mà chúng ta cần phải suy ngẫm là lúc đang thời tuổi xuân, chúng ta làm được những gì có ý nghĩa, để sau này dù tuổi trẻ đi qua chúng ta cũng có thể hãnh diện. Vì ít ra trong đời, mình đã làm những việc hữu ích đáng ghi nhớ, hay có khi nó còn để lại những ấn tượng tốt đẹp và niềm khâm phục trong lòng mọi người.

    Vì hoàn cảnh, chúng ta - những người Việt Nam phải sống ly hương, chọn xứ lạ quê người làm quê hương thứ hai của mình. Bên kia bờ đại dương xa xôi, hình ảnh đất mẹ hiền hòa vẫn luôn là niềm khắc khoải chất chứa biết bao là kỷ niệm thân yêu, nhất là vào những dịp Tết đến. Mùa Xuân với cái thiêng liêng của phút giao thừa. Chúng ta hoặc sẽ im lặng để nghe nhịp thở và tiếng trái tim mình đang xúc động bồi hồi, hoặc sẽ reo vui tận hưởng cái hương vị ngọt ngào, âm thanh rộn rã, và sắc Xuân tươi thắm. Ơi, nó thật ấm cúng làm sao!

    Ôi nhớ xuân nào thuở trời yên vui
    Nghe pháo giao thừa rộn ràng nơi nơi
    Bên mái tranh nghèo ngồi quanh bếp hồng
    Trông bánh chưng ngồi chờ sáng
    Đỏ hây hây những đôi má đào.

    (Xuân Này Con Không Về - Trịnh Lâm Ngân)

    Ai trong chúng ta khi nghe những câu hát ấy lại không thấy lòng nao nao tiếc nhớ? Và tình cảm quê hương nồng nàn đó cũng đã được thể hiện qua những tấm lòng của sinh viên Việt Nam tại Wichita State University (WSU). Các bạn trẻ ở đây với những tấm lòng nhiệt tình sôi nổi, luôn muốn được góp chút công sức làm những điều gì đó cho Hội Sinh Viên Việt Nam (HSVVN) nói riêng, và cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại nói chung.

    VSA năm nay tuy mới chính thức định hình trở lại sau một năm ngưng hoạt động, còn rất nhiều khó khăn, thiếu thốn, từ nhân lực đến vật lực. Thế nhưng, các hội viên luôn là những người xông xáo, tham gia tích cực trong tất cả các hoạt động của Hội. Bước đầu còn rất nhiều khó khăn, cho nên các thành viên ít ỏi của VSA phải đảm đương cùng một lúc rất nhiều công việc: Từ những việc giúp đỡ bạn bè sinh viên Việt Nam trong học tập, đến các công việc xã hội giúp cho cộng đồng, cũng như góp phần nhỏ bé trong việc nâng cao tinh thần dân tộc và duy trì truyền thống văn hóa Việt Nam tại hải ngoại.

    Picnic at Cheney Lake - March 1999Vừa học, vừa đi làm, lại còn tham gia tích cực trong tất cả công việc của VSA, các hội viên phải luôn luôn bận rộn, nhiều lúc mệt nhừ, nhưng mọi người rất vui vẻ, lạc quan. Qua những giờ phút làm việc, sinh hoạt bên nhau, tình bạn càng thêm gắn bó, thân thương. Những buổi tập múa hoạt cảnh Đám cưới trên đường quê cho đêm biểu diễn ở Asian Festival (Đại Hội Á Châu), những đêm cùng nhau làm việc đến tận nửa khuya để hoàn thành tờ Tương Lai - bản tin đầu tiên cho sinh viên Việt Nam mùa Thu 1998, và những buổi cả nhóm kéo nhau đi chợ mua thực phẩm làm thức ăn bán gây quỹ cho Hội...

    Rồi những gương mặt phờ phạc, những đôi mắt quầng thâm, và đôi lúc bụng đói cồn cào nhưng các bạn chỉ ăn vội vã để còn chạy đến lớp cho những giờ học kế tiếp. Ấy thế mà các bạn vẫn vui vẻ, gặp nhau là những tiếng cười giòn tan xóa đi bao mệt mỏi, lo toan. Những kỷ niệm nho nhỏ trong lúc làm việc, sinh hoạt cùng nhau, cũng như những chuyện vui buồn của các bạn đã để lại trong tâm trí mỗi người những ấn tượng khó quên.

    Có bạn vì đêm qua thức rất khuya để giúp làm thức ăn bán gây quỹ cho Hội, sáng ra trong khi chờ đợi đem tờ Tương Lai đi in đã ngồi dựa vào vai bạn mình "chợp mắt"... chút đỉnh. Bạn của người ấy đã nói với một giọng rất dễ thương:

    "You ngủ chút đi, hồi nãy me ngủ... trong lớp rồi!"

    Hay là chuyện trong lúc làm báo, một bạn vì quá mệt mỏi ngồi dựa ghế, mắt nhắm và sắp... thả hồn theo mây gió, bỗng dưng bật dậy cầm điện thoại lên gọi cho một người bạn:

    "Sáng ngày mai nhớ đem cái nồi lớn vô sớm và cây dao gọt cà-rốt nhe."

    Mọi người đã không nhịn được cười. Thế đấy các bạn, dù ở đâu, chúng ta vẫn luôn là những người Việt Nam bình dị và chân tình. Tình đồng bào, tình yêu quê hương xứ sở vốn dĩ đã có sẵn trong mỗi con người Việt Nam chúng ta. ở đây, những thành viên của VSA với cách nghĩ, cách làm việc thật trẻ, và tình yêu quê hương, đồng bào vẫn luôn dào dạt trong mỗi ngăn tim tràn đầy nhiệt huyết.

    Nơi xứ lạ quê người này, hầu hết mọi người luôn phải tất bật, quay cuồng trong dòng xoáy của đời thường. Cuộc sống buộc chúng ta phải làm việc không ngừng, đôi khi quên cả tuổi xuân, và ít khi tham gia vào những công việc hướng về quê hương Việt Nam thân yêu - nơi "chôn nhau cắt rốn," và êm đềm những tiếng ru hời trong giấc ngủ hồn nhiên thời thơ ấu... Những câu thơ quê hương luôn thấm nhuần trong tiềm thức của mỗi chúng ta:

    Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
    Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ

    Giờ đây, chúng ta - những người Việt Nam sống xa quê hương, chúng ta hy thể hiện tình yêu đó qua những công việc nho nhỏ giúp ích cho cộng đồng. Chúng ta sẽ thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn, đáng yêu hơn, vì ít ra trong đời mình cũng đã làm được một cái gì đó đáng nhớ.

    Với sinh viên Việt Nam tại WSU, VSA vừa mới hoạt động trở lại còn rất non nớt và khó khăn, VSA rất cần những bàn tay góp sức của tất cả các bạn. Hãy xiết chặt tay nhau và tự hào là những con người Việt Nam chân tình và bầu máu nóng luôn dâng đầy. Đời người chỉ sống có một lần cũng như chúng ta chỉ một lần bước qua thời tuổi trẻ vui tươi, sôi nổi. Hãy sống sao cho xứng đáng để Tuổi trẻ chúng ta mãi mãi là mùa Xuân của cuộc đời, các bạn nhé!

    HẾT