|   |
|   |   |
Ra chơi, lớp ồn ào như cái chợ. Nàng lớp trưởng từ đâu chạy vào, miệng la bài hải: - Bà con nghe nè... sắp tới có giải bóng đá mini nữ. Chị em ta nghĩ coi có nên thử một phen không? Cả khu "chợ trời" ngừng hoạt động. Có lẽ ai cũng dành một phút để "tiêu thụ" cái tin sốt dẻo này. Duy lên tiếng: Tôi nghĩ chúng ta nên tham gia, không chỉ những một đội mà hai đội để còn dự bị. Dù sao lớp mình cũng... phong phú về con gái. - Xí! Có ngon thì ông đá đi --nhỏ Hân chanh chua cắt ngang-- Bọn tôi từ nào tới giờ có đụng đến trái banh đâu mà thi với chả đấu. - Ờ thì tập dần. Ðể tụi con trai tụi tôi huấn luyện cho! Chịu không tụi bây? -Chịu! Tụi con trai còn lại hô to, cười vẻ mãn nguyện (vì đây là lần đầu tiên tiếng nói của bên nam có "trọng lượng," khoảng vài miligram). Chiều cả bọn con trai đã tập trung tại sân gôn. Nắng như đổ lửa. Thằng Thiên càu nhàu: - Ðám con gái xí xọn! Chờ hơn ba mươi phút rồi bọn con gái cũng lần lượt tới. - Huấn luyện viên ơi! "Em" thích làm tiền đạo giống Lê Huỳnh Ðức à! - Nghi không làm thủ môn đâu. Té dơ đồ hết! Bị bao vây, bọn thằng Phú, thằng Minh há miệng thở ngáp ngáp như cá mắc cạn. Tập một tuần rồi cũng đến ngày thi đấu. Hôm nay 11A13 gặp 12A6. Các cầu thủ có mặt đầy đủ, trang phục thi đấu thật rực rỡ. Nhỏ Linh --chúa điệu lớp tôi-- tóc xõa ngang vai, Thiện "gây gổ:" - Cột tóc lên đi. Làm như đây là sàn diễn không bằng. Một cái nhéo là chuyện đương nhiên. - Ðồ con trai vô duyên! Trọng tài đã vào sân. Lớp 12 chơi có vẻ mạnh hơn. Tụi con gái lớp tôi cứ té lăn lóc. Cả bọn cổ động viên kiêm huấn luyện viên nhảy choi choi sau cầu môn lớp, hò hét luôn mồm. "Thư sút đi, Nguyên kèm người kia... Bên kia chơi xấu, tức thật..." Phút thứ 14, lưới nhà rung lên. Cả bọn đều kinh hoàng, "Thôi chuẩn bị nước. Sắp hết hiệp một rồi." Lâm nghĩ vậy và âm thầm rút ra khỏi sân thi đấu. Tuy mỗi hiệp chỉ có 15 phút nhưng bọn con gái trông mệt ra phết. Cả bọn con trai bu quanh vừa "săn sóc" vừa "chỉ đạo." Ðầu hiệp hai, từ một đường chuyền đẹp của Thư, tiền đạo Loan đã sút tung lưới đối phương và san bằng tỉ số. Cả bọn chạy ùa ra sung sướng. Có vài đứa con gái bật khóc. Cuối trận đấu, tỉ số vẫn không thay đổi. Trọng tài quyết định phần thắng bại bằng cách đá phạt đền. Bọn con trai hồi hộp chờ đợi. Mấy phút trôi qua, sau tiếng còi báo hiệu chấm dứt, trận đấu đội lớp chúng tôi sút hụt hai trái. Tất cả bọn tôi mặt rầu rầu mệt mỏi. Lâm lên tiếng: - Thôi đi ăn chè. Chủ yếu là tinh thần. Thắng bại không quan trọng. Ðể tôi bao các "cầu thủ" ăn chè để bớt tức nghe! Ðiệu bộ của Lâm làm cả đám bật cười. Gió thoảng qua mát rượi. Chiều rồi... Ðây là câu chuyện có thật ở lớp 11A13 của tôi. Nó sẽ là một kỷ niệm khó quên trong khoảng đời học sinh của tôi. Ôi, "bóng đá nữ..."
|
|
|
||