| bưu điện
miễn phí
Khoa
Khánh thân, Tao có chuyện rất buồn, mày à! Mong mày bỏ chút thời giờ lắng nghe nỗi niềm cay đắng của tao. Số là có một ngày đẹp trời nắng ấm, tao lang thang đi dạo phố hóng mát. Tình cờ!!! Trời xui đất khiến sao tao gặp "ẻm" mày ạ. Nàng thật đẹp, dễ thương, tướng đi uyển chuyển làm tao nhìn muốn lọt tròng mắt. Thật không ngờ, nàng tự chủ đến làm quen với tao. Mày biết không, chưa bao giờ có nàng nào đến làm quen với tao cả, chỉ có nàng là người đầu tiên đấy. Nàng bước tới tao với dáng đi thướt tha, uốn éo cái eo nhỏ xíu của nàng, làm tim tao đập loạn xà ngầu thiếu điều còn chút nữa là nó nhảy ra ngoài rồi. Nàng mở miệng nói với tao với tiếng nói oanh vàng thỏ thẻ, bằng một thứ ngôn ngữ mà tao chẳng thể hiểu nổi. Tao nghĩ, không sao mày ạ, ngôn ngữ tình yêu thì muôn ngàn thứ tiếng. Chỉ cần hiểu lòng nhau là được rồi, phải vậy không mày? Lúc đó, tao run lắm, cảm thấy ngượng ngùng làm sao ấy. Tao không biết phải ăn nói làm sao nữa. Tao đành đứng chết trân. Nàng nói là
muốn đi theo tao trọn đời này vì thấy tao cũng hiền lành
trông không có vẻ gì hung dữ hay đánh đập thú vật như
mày... hê hê... Nói giỡn thôi mày, sao đọc thấy phê chưa
hả? Còn nữa đọc tiếp nè.
![]() Bởi những lời thật thà, nỉ non đó tao cũng xiêu lòng và cùng nàng chung bước, chung nhịp tim đập trên quãng đường dài. Tao ước chi con đường này sẽ dài vô tận, để tao cùng nàng bước bên nhau đến trọn đời. Tao sẽ cùng nàng chung hưởng những phút giây hạnh phúc bên nhau. Nhưng thật không ngờ đến ngã tư đường, tao và nàng gặp phải một anh chàng khá đẹp trai. Mày biết không! Trước mặt tao mà anh chàng kia dám buông lời chọc ghẹo nàng. Tao tức muốn phát điên, tính nổi máu anh hùng... rơm của tao, nhào tới để đá cho anh chàng kia vài cái. Vậy mà, nàng phải lòng anh chàng kia, và bỏ tao đi không một lời giã biệt. Thế là nàng đã bỏ tao đi theo anh mèo hoang. Ôi, cô mèo mun của anh. Thật sự là đau lòng xót dạ, mày ráng tức gìm tao nghe. Cám ơn mày đã nghe câu chuyện lâm li bi đát này của tao. Bạn cố tri của mày. KHOA
|