![]() thùy linh Sáng sớm, con bé đi ngang qua một trường tiểu học thấy một nhóm học sinh gọi nhau í ới cười đùa khúc khích. Trưa, con bé leo lên ngọn đồi nhỏ gặp một tổ chim. Chim bố chim mẹ thay phiên nhau mớm mồi cho con. Lũ chim nhốn nha nhốn nháo kêu ríu rít. Chiều, nó lại đi tiếp ngang qua một khu phố lớn. Người người qua lại buôn bán chẳng ai để ý đến nó. Người nào cũng bận bịu với công việc của họ. Tối, vừa mệt vừa đói, con bé mò đến một quán ăn. Mùi chiên xào thơm nức mũi làm bụng nó kêu lên rột rột, mắt mờ đi. Bà nấu bếp bưng cái rổ nhỏ ra ngoài sau quán đổ xuống đất. Lũ chó mèo hoang xông đến tranh nhau những mẩu bánh mì vụn, mấy lá cải xào khách ăn còn dư, và vài viên bột chiên cắn dở. Con bé cũng nhanh chóng chạy lại nhưng hàng chục chiếc răng nanh dài nhọn hoắt đã gầm gừ tưởng như những chiếc roi mây sắp quật tới tấp vào nó. Con bé khiếp đảm co giò chạy... "Roi mây! Không,
ta không muốn roi mây nữa..." Nó nhớ lại cái nghiến răng
của người bố ghẻ: "Nhà này đủ miệng ăn rồi. Mày
cút đi!" Nó cúi xuống, nước mắt rơi lã chã, tự hỏi
rằng có phải mình đã sinh ra từ một khúc ruột... thừa?
|
| . |