| . |
|
KHI CON TRAI KHÓC thùy linh Wichita, 01/01/02 Anh đã khóc... Trời ơi! Anh cũng khóc? Mắt hoe hoe, rươm rướm, đến không ngờ! Tay run run phớt lên vài cọng tóc Ôi con trai "yếu đuối" đến... sững sờ Khi con trai khóc, không biết là sao nhỉ? Là mặt trời gọi ngày từ phía... Tây? Là trẻ con sinh ra từ lòng... đất? Hay vì ai cảm xúc quá đầy? Em chẳng biết muôn ngàn lần không biết Chỉ biết mình... thôi nhõng nhẽo "người ta" Thôi dám cười, giả bộ ngắm... mưa sa Ðôi khi lén liếc nhìn qua "bên ấy". Phải chăng ai mang bối rối thì phải? Sao ưu tư như nghĩ ngợi trăm điều... Như ẩn số của bài toán tình yêu Như khoé mắt cớ gì long lanh nước? Khi con trai khóc chắc buồn dài mấy trượng... (*) Mới đổ mưa cho con gái... xuýt xoa Dù con trai mang cả trời dễ... ghét Mỗi lần lệ rơi... sao thương quá đi à! (*) Trượng: đơn vị đo chiều cao, chiều dài dùng từ thời xa xưa
|