một thoáng mùa hè KT --cô học trò nhỏ (November 2001) Mười sáu cây nến đang chờ Phương thổi tắt đi và đem cho đời một nguyện ước mới. Phương ngồi nhớ những kỷ niệm trong một năm qua sau khi thổi tắt nến. Một tuổi cũ trôi nhanh và một tuổi mới sẽ đến với Phương. Năm ấy Phương mới học cấp ba và cũng trong ngày đầu tiên ấy Phương đã tình cờ gặp anh trên một hành lang nhỏ gần căn-tin cạnh phòng cô Loan. Lúc đó Phương mới vào trường, không biết đường đến lớp. Anh đã giúp Phương và dẫn Phương đến những lớp mà Phương cần phải đến. Từ đó Phương quen anh. Anh tên Phúc, họ Trần. Tuy vậy bạn bè, thầy cô, gia đình và ngay cả Phương thường gọi anh là Huy. Anh rất vui tính, và học rất giỏi đến nỗi Phương không thể nào ngờ được. Giờ ra chơi, Phương thường ngồi một mình dưới gốc cây phượng vĩ gần hành lang của sân trường. Vừa ngồi vừa nghêu ngao hát, vừa thơ thẩn suy nghĩ những chuyện đâu đâu. Bỗng có hai bàn tay bịt kính lấy hai mắt Phương. Ngồi lơ ngơ một chút rồi Phương hỏi: - Ai đó, thả tay ra đi. Ðau mắt quá. - Phải nói đúng là ai thì mới thả ra. Một giọng ồm ồm cắt ngang lời nói c ủa Phương. Ngẫm nghĩ một hồi, Phương mới đoán. - Anh Nguyễn đó hả? Umm... Hay là anh Huy? Lẹ lên bỏ tay ra đi. - Thôi anh không giỡn nữa, không thôi em khóc anh không có đủ tiền mua... - À há, anh Huy! Phương cắt ngang và hỏi: - Anh không đi ra sân chơi sao anh Huy? - Không, hôm nay thằng Tiến bạn anh nó không có đi học, còn thằng Thành thì... - Thì sao? - Thì... thì... bị bà cô dạy toán phạt không cho ra chơi ngày hôm nay đó mà. - Á, thiệt không hả. Mấy anh phá quá hen. - Hề hề hề... không phá thì đâu phải là... - Trời! Phương cắt ngang. Ngồi nói chuyện một lúc rồi cả hai đều im lặng. - Phương, Huy đang làm gì đó? Tiếng nói ấy đã làm cho Phương và Huy giật mình, ngoái đầu lại phía giọng nói và bảo: - Ðâu có gì đâu Nam. Tụi mình ngồi tán dóc một tí cho vui thôi. Còn anh đang làm gì đó? - À, đang đi long đong chọc người ta cho vui đó mà. - Mà nè, chọc ai chứ chọc tôi, tôi cho ăn đấm à nghe. -Phương cắt ngang. - Á, chết tôi rồi. - Cho ông chừa cái tật phá phách người ta. -Huy thêm vào. - Phương nhìn hai bạn mà tủm tỉm cười. Ðang ngồi cười thì lại có một giọng khác xía vào. - Phương, mi đang làm cái gì đó? - Ðang ngồi tán dóc thôi, vào đây chơi cho vui mí nhỏ, và mấy anh ạ. Phương nói với một giọng nhỏ nhẹ. Thế là cả bọn Ngọc, Lan, Hương, Vinh và Liêm ghé lại gốc cây phượng và ngồi xuống tán dóc. Ðang nói Liêm bỗng la lên một tiếng... - A a a a... - Liêm làm gì mà la lên dữ vậy? -Hương cắt ngang. - Umm... vì tôi mới nghĩ ra một nơi chúng ta có thể đi chơi vui vẻ. Các bạn có muốn đi không? Nghĩ một hồi cả nhóm bảo: - Mà chỗ nào mới được chứ? - Yup... Chỗ nào mới được? -Lan thêm vào. - Vườn táo đó. Ha ha ha... có muốn đi không? - Ý kiến hay! -Huy xen vào. - Vậy chừng nào mới được? -Một ngườ trong nhóm hỏi. - Chiều nay. -Liêm trả lời. - Umm... Chiều nay tan học về sẽ gặp ở bãi dad20u xe nghe, gần căn-tin đó. Tất cả đều đồng ý. Chỉ có mình Phưong vẫn còn do dự và ngẫm nghĩ. - Umm... Phương không biết nữa. Phương không có xe riêng. Phương phải... - Anh chờ em đi. -Huy cắt ngang. - Cả bọn la lên một tiếng "U... u... u... Phươnggg..." rồi bảo: - Ði đi Phương. Có anh chàng đẹp trai, học giỏi chở mi rùi mà còn sợ gì nữa?" Nói xong cả bọn cười ầm lên làm Phương đỏ cả mặt. Vì không muốn các bạn chọc nữa, Phương đành phải "Ừ" một tiếng. Giờ ra chơi đã hết, cả bọn đua nhau chạy vào lớp, nhưng Phương vẫn ngồi chết trân dưới gốc cây phượng. Lan thấy vậy chạy lại vỗ vào vai Phương một cái nhẹ và bảo: - Lẹ lên Phương. Ði vào lớp không thôi bị phạt bây giờ. - Ờ... Nói tới đó Phương bỗng giật thót lên và vội vàng cùng Lan chạy thật nhanh vào lớp. Cũng may quá, Phương và Lan vừa chạy đến lớp thì tiếng chuông reo lên. Hai người thở hổn hển và từ từ bước vào chỗ ngồi của mình. Trong giờ học, Phương cứ nghĩ tới lúc đi chơi thì phải làm sao đây? Giờ học đã gần hết, tất cả đã chuẩn bị tập vở bỏ vào cặp nhưng Phương vẫn ngồi nghĩ vẩn vơ. Lan đập nhẹ vào vai của Phương và hỏi: - Nhỏ kia, hôm nay mi làm sao thế? Anh chàng đẹp trai ấy làm cho mi mất hồn rồi hả? Phương vẫn không nói một lời nào, vẫn ngồi im lìm nhìn bầu trời trong xanh qua khung cửa sổ sát chỗ ngồi của mình. Lan nghĩ thầm, "Không biết hôm nay con nhỏ này làm sao nữa?" Lan đập một cái thiệt mạnh vào vai Phương làm cho Phương kêu lên một tiếng, "Awww..." Lan giật thót cả người lên và hét lớn... Thế là cả lớp ai cũng nhìn lại chỗ Phương và Lan. Tiếng chuông reo lên và giờ học đã hết. Phương thu xếp cặp vở thật nhanh rồi chạy theo Lan. Hai cô bé đi từ từ đến chỗ gửi xe. Vừa đến nơi, Lan leo lên xe của Vinh ngồi và gọi nhỏ: - Phương, lẹ lên... Nhưng Phương vẫn còn lưỡng lự và suy nghĩ là mình nên đi hay không. - Phương, lẹ lên, không thôi vườn táo đóng cửa là mình không vào được đó. Không muốn các bạn bị trễ, Phương leo lên xe của Huy. Cả nhóm phóng xe nhanh đến vườn táo. Tuy ngồi trên xe của Huy, nhưng Phương không nói một lời nào cả. Vừa tới nơi, Ngọc, Lan, Hương, Nam, Vinh và Liêm quăng xe ở ngoài vỉa hè rồi dọt lẹ vào vườn táo. Thế là Huy và Phương mỗi tay dắt một chiếc xe đạp đến chỗ gửi xe. Mặc dù hai người đi song song với nhau nhưng Phương vẫn im lặng không nói một lời. Một lúc sau Huy mới nói ra được một tiếng. - Phương... - Gì anh? -Phương quay lại nhìn Huy trả lời. - Em thích làm gì nhất những lúc em rảnh rỗi. - Uh... viết truyện và vẽ. Em không biết nữa, còn anh? - Anh thì thích vẽ, làm thơ, và nghe nhạc... cũng tùy lúc thôi em. Huy và Phương ngồi xuống một gốc cây táo to và cao. Vừa nhìn Phương, Huy vừa hỏi: - Phương, vậy em có thích thơ không? - Có, nhưng em không rành về thơ lắm. Em chỉ viết truyện thôi. -Phương trả lời. - Vậy em có thể cho anh xem tí được không? - Thôi đi, em chỉ sợ anh đọc xong sẽ bỏ chạy thôi hà... - Không đâu, anh không bỏ chạy đâu, cho anh xem tí đi mà... Ðang nói bỗng dưng một giọng nói khác xía vào: - Thôi đi, em chỉ sợ anh đọc xong anh bỏ chạy, cho anh xem tí đi mà. Nam và Hương nhái lại câu nói ấy rồi cười hí hửng gọi Lan, Ngọc, Vinh, và Liêm lại và bảo: - Các bạn ơi, xem cặp này có xứng đôi vừa lứa chưa kìa... Thế là cả nhóm cười ầm lên làm Huy và Phương đỏ bừng cả mặt. Hai người cúi đầu xuống đất, len lén liếc nhìn nhau thật nhanh rồi lại quay đầu nhìn đi chỗ khác ngay. Từ bữa đó trở đi, giờ ra chơi nào cả bọn đều tụ họp dưới gốc cây phượng vĩ tán dóc. Cứ thế, thứ sáu nào cả bọn cũng rủ nhau đi chơi, hết chỗ này đến chỗ nọ. Từ ngày ấy, Phương và Huy ngày một trở nên thân thiết hơn. Bữa nọ, Phương và Huy ngồi dưới gốc cây phượng vĩ chờ hoài mà sao chẳng thấy một mống nào tới. Ngồi buồn, Huy hỏi nhỏ: - À, bữa trước em nói là em thích viết truyện mà phải không. Em có thể cho anh đọc một vài câu truyện em viết được không? - Dạ được, anh chờ em một chút... - Ờ... - Phương chạy ù thật nhanh vào lớp, lấy ra một cuốn sổ nho nhỏ thật đẹp và từ từ bước lại chỗ Huy đang ngồi. - Anh Huy, ở trong cuốn sổ này hết á. Anh cứ tự nhiên đọc nghen. - Umm... Cảm ơn em. Cầm cuốn sổ trong tay, Huy lật ra trang đầu và đọc. mấy phút sau Huy khen: - Wow, em viết truyện hay quá hen! - Umm... Cảm ơn anh! - Không có chi, em viết hay thiệt đó. Phương ngồi không biết nói gì, chỉ nhép môi cười mỉm chi. Ngồi đọc được một hồi, Huy hỏi: - Phương cho anh mượn cuốn truyện này nghe? - Ừmm... Ðược mà, anh cứ giữ đi! Chừng nào đọc xong rồi trả cho em sau cũng được. - Vậy em lấy gì mà viết tiếp? -Huy nói nhỏ nhẹ. - Em còn một cuốn sổ nữa, anh đừng lo. -Phương nói cho Huy được yên lòng. Ngày tháng trôi qua thật nhanh. Ðôi bạn đã quen nhau được gần một năm. Mùa thi gần đến, Phương và Huy ngồi học bài chung với nhau. Lúc đó Phương mới hỏi Huy: - Anh học lớp mấy rời anh Huy? - Lới 11 rồi, Phương. - Phương à, anh có thể giữ cuốn truyện của em để đọc trong mùa hè không? - Ðược... Ừmm... Mà anh Huy nè, anh giữa cuốn truyện đó luôn đi! Em tặng anh làm kỷ niện đó. Em không biết là chừng nào mới gặp lại anh nữa... - Vậy cám ơn em, anh sẽ cẩn thận cất giữ cuốn sổ này. Tháng ngày qua đi. Hoa phượng vĩ cạnh hành lang trường đã bắt đầu nở rộ. Những ngày vui vẻ cũng đã hết. ngày cuối cùng của năm học, Phương đợi hoài vẫn không thấy anh đến như những ngày trước. Phương chạy nhanh tới lớp của Huy ngó đầu vào hỏi: - Anh Thành ơi! Anh có thấy Huy ở đâu không vậy? - Không, hôm nay ảnh nghỉ học. Anh ấy đi về quê rồi Phương! -Thành đáp lại. - Cảm ơn anh Thành! Và cũng trong lúc đó lòng Phương cảm thấy bồi hồi như thiếu vắng một điều gì đó. Phương tự hỏi chính mình, "Phải chăng đã yêu anh ấy từ bấy lâu nay không?" Nhưng rồi những nỗi buồn cũng trôi theo thời gian. Phương nghỉ hè đã được hai tháng. Tháng cu ối cùng của mùa hè cũng gần hết. Phương tưởng chừng đâu Phương sẽ gặp lại anh lần cuối cùng. Nhưng không ngờ, cũng trong ngày đầu tiên của năm học ấy Phương lại bước chân lên máy bay rời xa quê hương, mái trường thân yêu, và nhất là xa cả "người ấy." Bây giờ Phương đang sống trên đất lạ xứ người. Ngồi lẳng lặng trong căn phòng nhỏ của mình nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Phương cảm thấy lạnh lẽo, cô đơn khi nhìn bầu trời tuyết rơi trắng xóa, phủ tràn đầy thầnh phố Wichita. Phương kh ông biết là anh có còn nhớ đến người bạn của thời ấy không. Nhưng trong lòng Phương, tuy xa quê hương, mái trường, để đi vào vùng đất lạ này, Phương mãi mãi vẫn nhớ đến một người của tuổi học trò đầy thơ mộng ấy. HẾT
|