|   |
|   |   |
hiếu lan Tuổi học trò trong trắng ngây thơ Khi nghĩ đến bỗng nhớ thời áo trắng Nhớ nón che nghiêng tóc dài trong nắng Nhớ tuổi phượng hồng, mực tím ngày xưa. Nhớ mùa hạ chợt đến những cơn mưa Chiếu thướt tha bóng ai về lối cũ Những lúc buồn ta thường tự nhủ Mỗi ngôi trường như một quê hương. Và bây giờ những lúc xa xăm Sao ngôi trường vẫn còn hoài trong nỗi nhớ Nhớ thuở học trò, buồn vui vô cớ Bởi ngôi trường như một quê hương. |