Nàng Thơ Ánh nắng chiều trải xuống bên hiên. Tôi và Vân lững thững bước ra phía sau hè. Những cây muồng uông trong sân trường bây giờ đã lớn, tàn lá của chúng phủ trùm cả đám cỏ phía sau. Tôi ngồi xuống mân mê trên thảm cỏ. Mắt dõi về hướng hàng rào xa xao. Bỗng có tiếng người đi lại. Tôi ngước lên nhìn. Một thằng bé đang chạy về hướng chúng tôi. Theo sau nó là một người đàn bà cao ốm. Bà ta đang ôm một cái giỏ thưa trong đó có đựng mươi chiếc mo dừa. Trông thấy tôi, thằng bé đứng khựng lại. Tôi nhìn thằng bé chăm chăm. Sao nó giống quá! Cũng đôi mắt to đen lay láy, cũng màu nước da bánh mật, thằng bé đã đưa tôi về với những ngày xưa... Thuở ấy tôi mới vừa vào trung học, vì nhà tôi ở quá xa trường nên tôi đến ở trọ nhà nhỏ Vân học cùng lớp. Tuy nói gần nhưng từ nhà nhỏ Vân muốn đến trường phải băng qua mấy thửa ruộng và một chiếc cầu tre bắc qua một con mương nhỏ. Mỗi ngày tôi đều đi qua con đường này nhưng chẳng để ý đến ai. Tôi lúc đó rất nghịch ngợm, vô tư lắm và mơ mộng cũng nhiều. Nhỏ Vân thị thực tế hơn tôi. Có lần tôi bảo nó thử đọc thơ đi rồi nó sẽ thấy thích. Nhưng nó nói nó đọc hổng vô. Có một hôm trời mưa tầm tã, đường á trơn trượt nên tôi phải xắn quần xách dép để lội đến trường. Tôi vô ý sẩy chân té xuống bờ ruộng. Cả người tôi đang ướt nhẹp, nào bùn nào đất đều bám lấy thân tôi. Trong lúc tôi đang cố ngoi lên thì có một bàn tay ai đó thật rắt chắc đỡ tôi dậy. Tôi ngước lên nhìn. Một cặp mắt đen lay láy trông thật trìu mến đang nhìn thẳng vào mắt tôi. Mặt tôi nóng ran. Tôi run run để yên cho anh ta đỡ tôi dậy rồi tôi đứng chết trân như một khúc gỗ. Chợt tôi nghe tiếng chân của nhỏ Vân vọng lại, "Cám ơn nhé, Nghĩa." Tôi sực tỉnh trở lại và lí nhí trong mồm hai tiếng cám ơn. Thì ra anh ta tên Nghĩa. Anh tự giới thiệu với tôi là anh học lớp A ở bên cạnh lớp tôi và mỗi buổi sáng anh đều theo sau chúng tôi để đến lớp. Qua nhỏ Vân tôi đã biết được nhà anh ở cạnh bờ mương và còn có mấy bụi tường vi ở bên bờ giậu. Tôi vốn thích hoa tường vi nên thường la cà đến nhà anh giả vờ hỏi bài. Mỗi lần đến tôi đều không quên lén ngắt một đóa để ép vào trong tập thơ của mình. Dần dần chúng tôi quen nhau. Nhỏ Vân biết ý nên thường rủ anh đến nhà ăn trái cây vì nhà nhỏ Vân có rất nhiều loại cây ăn trái. Nào xoài, mận, đu đủ, thơm, mãng cầu, nên rợp bóng cả khu vườn. Tôi lúc nào cũng nghịch ngợm phá phách nên chuyển từ cây này sang cây khác. Ngược lại anh lúc nào cũng đạo mạo trầm tĩnh ít nói và luôn cười ké chuyện của chúng tôi. Thỉnh thoảng tôi bắt gặp anh nhìn tôi qua kẽ lá làm tôi sượng sùng đỏ cả mặt rồi vụt quay sang hướng khác mà chẳng nói năng gì. Một hôm anh nhờ nhỏ Vân đưa cho tôi một cuốn tập trong đó anh có ép mỗi trang là một đóa tường vi, và trong đó có ngày giờ anh hái. Ở trang đầu tiên anh viết, "Tặng em..." và mấy câu thơ: Em có biết
chăng tình rất lạ
Tối hôm đó tôi như lên cơn sốt cao. Tôi bỏ cả ăn và bỏ cả học hành. Nhỏ Vân cười và bảo tôi đã "cảm mạo thương chàng nặng." Thời gian qua, đến ngày ra trường. Chúng tôi ai nấy đều phải thi vào đại học. Năm ấy Nghĩa đậu đại học sư phạm nên anh phải rời quê để đi học. Anh vẫn về thăm tôi đều đặn. Nhỏ Vân học trung cấp ngân hàng. Riêng tôi ước mơ vào tổng hợp không thành, tôi đành ở nhà giúp ba má tôi lo việc đồng ruộng. Tôi cảm thấy chán nản cho cái tương lai mù mịt của tôi nên tôi tính đến chuyện đi Mỹ. Một năm sau ba tôi đã tổ chức cho chị em chúng tôi vượt biên. Trước khi đi, tôi có tới thăm anh nhưng tôi không hề cho anh biết chuyện ấy. Năm đầu tiên còn ở trại tị nạn tôi vẫn thường viết thư về. Sau đó tôi đến đây và dần dần không còn thư cho anh nữa cũng vì tôi bận rộn với việc học việc làm. Tôi không biết là có thể bảo đảm đời sống của mình hay không nên không dám để cho anh phải đợi tơi. Riêng nhỏ
Vân vẫn liên lạc với tôi đều đặn. Qua nhỏ Vân, tôi biết
được anh đã ra trường và xin dạy lại ở trường cũ của
chúng tôi. Sau đó một thời gian, nhỏ Vân cho tôi biết là
nó đã lên xe hoa. Rồi đến lượt anh cũng làm đám cưới.
Khi nghe tin, tôi buồn ghê lắm. Nhưng vẫn thầm cầu chúc cho
anh được hạnh phúc...
![]() Hôm nay tôi về và có cho nhỏ Vân hay. Vân đến nhà tôi và chở tôi đi lên thăm Nghĩa rồi thăm trường. Anh không có ở nhà nên chúng tôi lên sân trường rảo bước và tình cờ gặp vợ và con anh ở đây (có lẽ là cô ấy đón con đi học về). Nhìn vợ anh rồi tôi nhìn lại mình. Tôi thầm nghĩ liệu tôi có thể chấp nhận mình giống như cô ta không. Tối đó anh cùng vợ chồng nhỏ Vân đến nhà tôi. Anh vẫn đạo mạo, ít nói, và trầm ngâm như thuở nào. Có điều bây giờ anh già dặn hơn so với bộ râu mép. Tôi thì lúc nào cũng liến thoáng vui cười mặc dù bên trong có đau khổ cách mấy đi nữa. Khi tiễn anh về, anh chỉ nói với tôi một câu, "Mười năm không gặp, có nhiều điều muốn nói. Nhưng khi gặp lại chẳng biết nói điều gì." Riêng tôi cũng không muốn khơi lại chuyện cũ, vì anh đã có cuộc sống của riêng anh. Và tôi, tôi cũng phải trở về với bao nhiêu công việc đang chờ tôi trước mắt. Tôi tự nhủ mình hãy xem đó như một giấc mơ... HẾT
|