.

tản mạn mùa Xuân
cô lái đò

- Năm nay mồng một Tết chị có nghỉ hông? 

- Không có hương vị gì của xuân hết mà nghỉ làm gì? - Tôi thản nhiên trả lời nhỏ em rồi vội bước ra cửa. 

Ở xứ người xuân đến và đi không còn nhớ ngày tháng... Mới đó lại nghe mồng một Tết, tối bây giờ mà tôi vẫn còn toá mồ hôi khi nghe hai chữ "Mồng Một." 

Ngày 28 Tết, các bạn trong sở rủ nhau nghỉ ngày mồng một để ở nhà ăn Tết với gia đình. Trong hãnh hầu như ai cũng có lý do chính đáng, ngoại trừ tôi. Nhìn tới nhìn lui thấy "mình ên" sô lô, tôi ngán ngẩm nên cũng quyết định xin nghỉ ngày mồng một. Tôi đang run không biết tìm cái gì làm cho hết ngày thì: 

- Ê nhỏ, a dua nghỉ hay có tiết mục vậy? nếu muốn thì lại nhà chị đón Tết cho dzui nghen! - Chị bạn thân mở lời. 

Tôi biết chị thương tôi, nhưng còn chồng con, vả lại tôi ngại ánh mắt thương hại của họ dành cho một kẻ mới sáng mồng một đã vác mặt "ăn mày" đến xông đất, nên tôi lắc đầu cười: 

- Cảm ơn chị, em có tiết mục rồi. 

Chị bán tín bán nghi vặn lại: 

- Làm gì? Xúc tuyết hả? 

Tôi bật cười thành tiếng, và đáp: 

- Bà này, làm gì kệ tui. 

Chắc có lẽ đã quá hiểu tôi nên chị không vặn vẹo nữa vì sợ tôi buồn, chỉ trao cho tôi cái phong bì đỏ -chúc nhỏ may mắn và hạnh phúc- có thể rồi chị bỏ tôi đứng lại mân mê cái phong bì và rảo bước như sợ đứng lại chỉ thêm một lời, mặt sông nước sẽ tràn vậy...

Mở mắt ra, việc đầu tiên là tôi bật nút cái máy hát, tôi đã tự nhủ là không cho "sự im lặng" có cơ hội lại gần tôi hôm nay. Buông mình xuống cái ghế cạnh chậu mai già, ngó tới ngó lui chậu mai vẫn không cho tôi một cảm giác gì của xuân, tôi bèn nảy ra ý nghĩ tinh nghịch. Nghĩ là làm, chạy đi lấy cái quạt máy để đối diện với chậu mai, tôi mở hết ga rồi ngồi ngắm coi thử những cánh mai có vì gió mà lung lay không. 

Mười phút trôi qua, mai vẫn kiên cường mặc cho cái quạt chạy đến muốn long cả ốc. Tôi bắt đầu nản lòng, bèn xoay cái quạt ngược lại phía tôi, hy vọng gió làm hồn tôi lay, cũng chỉ mong cánh mai dịu đi phần nào. Thấy nhụy và cánh mai chẳng rộng lượng ban cho tôi chút hương nào, tôi bèn đứng dậy lê từng bước vào phòng ăn, thẳng hướng cái bàn trên có hộp mức đang nằm chơ vơ ở đó mà tiến tới mở hộp đưa mắt đảo một vòng. Tôi dừng lại trên ô mứt dừan, nếm thử một miếng... Than ôi! Ngoài vị ngọt của đường, miếng mứt dừa chỉ còn là cái xác. 

Tôi nói chuyện với chính tôi để trách khéo hộp mứt. Tụi nó hư quá, được giao nhiệm vụ mang xuân đến cho kẻ tha phương mà cứ lo chơi, để linh hồn bị vương vãi hết trơn, đến được đất khách thì chỉ còn cái xác. Xuân xứ người đã lạnh, ăn miếng mứt vào lưỡi càng thêm tê... 

Vén tấm màn, tôi đưa mắt nhìn trời, lại tuyết rơi! Tự nhiên tôi nghĩ, "Giá mà ông trời tạo ra tuyết màu đỏ thì hay biết mấy. Ít ra cũng thay được mày xác pháo cho dạ kẻ tha hương được sưởi ấm đôi phần lúc tản mạn xuân về." 

HẾT
 
2002 MAGAZINE, Internet edition provided Chris Duong and Huy Vo