|   |   |   |   | ![]() tiễn em Cỏ Mây Tím Ừ thôi em đã theo chồng Sang ngang một chuyến, đò đông tiếng cười Còn tôi ngồi đó ngậm ngùi Tiếc sao đi nữa cũng rồi mất nhau! Tình em, tôi, nhạt nhòa mau Như vần thơ, những đoản sầu vu vơ! Tôi làm một kẻ mộng mơ Em như nắng mới ươm tơ khốn hồn Nụ cười yêu, phút giận hờn Giờ tôi còn lại mỏi mòn xót xa Ừ thôi, em của người ta Tôi đâu nỡ trách phôi pha tình đời Chỉ vô duyên, có thế thôi Xem như kẻ lạ, mặc tôi vui buồn Kiếp người bao bận yêu đương Vẫn không xong, vẫn cứ đường trái ngang Tôi quên rồi khúc dở dang Kể như cũng một trong ngàn nỗi đau! Ừ em, mạnh bước qua cầu Tôi ngồi dõi bóng, nghìn sau nhớ hoài trăng Cỏ Mây Tím Ngõ hoàng hôn thấp thoáng trăng lên Trăng ở nhà ai, trăng có tên Cái tên như nguyệt hầu như nguyệt Hồn cũng là trăng trắng cạnh thềm Em đến bên rào, em ngó sang Nhà tôi lấp loáng ánh trăng ngoan Ngoan như mắt biếc từ em gái Ðôi mắt sâu xa ngỡ ngút ngàn! Mấy đêm trăng đến, cõi lòng tôi Nửa thấy vui vui, nửa ngậm ngùi Cứ hoài lo lắng ngày mai sẽ Không có em thì ai với tôi? Hôm nay trong rặng ngõ hoàng hôn Có ánh trăng ngoan đến lạ thường! Em vẫn bên rào như ý đợi Một mảnh trăng từ trong ý thương...
|