DỄ THƯƠNG ÁO TRẮNG
diễm kiều

Ơ hay có nắng bên thềm
Lung linh nhảy múa... em nhìn vui ghê
Vàng phai mà cứ như mê
Trải dài trên lối đi về sớm trưa

Dường như phượng đứng say sưa
Từng hàng trong nắng, sân thừa xác hoa
Ngẩn ngơ tà áo em qua
Dịu dàng như nắng, tinh khôi tựa trời

Hình như bướm hát gọi mời
Mời cô phượng vỹ sang chơi với hè
Ngợp trong lòng phố tiếng ve
Gió đùa cho áo ai nhè nhẹ bay

Dường như... tay chạm bàn tay
Giật mình, thảng thốt, hoa lay lá chiều
Gì đâu mà chạm tiếng yêu
Ngõ về chắc có... bao điều ngu ngơ



TỪ CÁI THUỞ
diễm kiều

Anh,
Từ cái thuở mắt điềm nhiên xa vắng
Nắng vương buồn làm tóc rối anh đi
Em như lạc vào khuôn viên trời mộng
Cố ngu ngơ mà vương vấn lạ kỳ 

Anh,
Từ cái thuở trời xa mấy trắng
Gót áo dài như vướng ánh mắt ai
Chiều len đan vào giọt nắng phôi phai
Ðem bối rối theo cái nhìn... con gái 

Anh,
Khung trời rộng có vòm xanh ươm nắng
Tơ óng vàng đem nhuộm mái tóc mai
Ðường tinh khôi còn hoa nắng chưa phai
Ánh mắt sáng mà sao hoài u uẩn? 

Anh,
Mùa thu đó áo lại hiền sắc trắng
Trải đường mây trên suốt quãng đi về
Ðể rồi anh, bằng ánh mắt xa xăm
Chào cô nhỏ... để tim run từng nhịp 


Internet edition provided Chris Duong and Huy Vo