| . |
kỷ niệm Hiếu Lan Ai cũng có một khoảng trời mơ ước Một niềm tin cuộc sống ở tương lai Ngôi trường đã cho ta bao khát vọng Cuộc đời vui, hạnh phúc trong tầm tay. Và bất chợt lòng ta như muốn nói Ôi mái trường sao quá đỗi thương yêu! Ngày bỡ ngỡ, lớp mười còn xa lạ Góc sân trường, băng ghế đá chưa quen Và buột miệng, bạn bè ơi ta gọi Cùng nắm tay vượt qua mọi gian nan Trên tay in vết mực tím thân quen Ta mãi nhớ khoảng trời thơ mộng ấy. thầy-bạn và trường Hiếu Lan Cao cao bóng mát ngôi trường Là nơi em tới vẫn thường ban mai Thầy-bạn em mến cả hai Thầy trao kiến thức để mai ra đời Tương lai thách đố từng thời Thầy ơi em biết mệnh trời ra sao? Mộng mơ ước vọng vẫn cao Ðể mang kiến thức thầy trao lên đường Bên em có bạn có trường Bạn thân, trường mến yêu thương không lường Tình thân thầy-bạn vấn vương Trống trường vang gọi lên đường bước mau Ðàn em nối kết cùng nhau Mong sao đất nước ngày sau huy hoàng. tình thầy Hiếu Lan Thầy ơi! Tiếng thầy như vẫn còn đây Cho em kiến thức mai xây dựng đời In trên trang vở một thời Lời thầy truyền đạt những bài học hay Nay em đã cách xa thầy Nhưng hình ảnh vẫn khắc hoài trong tim Tình thầy như những vần thơ Êm đềm lắng dịu cho lòng nhớ thương Tóc thầy như đã điểm sương Bởi thường dậy sớm, thức khuya soạn bài Mai đây khi đã thành tài Ơn thầy em trả, tình thầy em mang
|