|   |
mùa đông không anh Nàng Thơ Anh ạ Trời như đến mùa đông Em vẫn vậy giữa dòng đời cô độc. Cây thương lá đứng trơ trong gió bấc Còn em thì thầm khóc bởi thương thân. Anh ạ
Trời như sắp vào đông Anh còn nhớ chăng những lời anh đã nói? Lời nói thương em mỗi khi trời vào tối Ðến suốt cuộc đời này anh chỉ có em thôi. Mùa đông năm nay chưa về mà anh đã đổi ngôi Ðể lại mình em ngồi đây nhớ về dĩ vãng Anh như nắng Làm trái tim khô hạn Anh như mưa Ðọng ở khoé mắt này Trái tim buồn, khoé mắt cứ cay cay. Anh ạ Có phải mùa đông năm nay Anh đã quên đi tất cả Làm thân cây, nhưng cây còn nhớ lá Anh phận người, chẳng lẽ đã quên em.
|