|   |
|   |   |
người yêu đã đi Tử Vân Mừng cho em có người yêu mới Vì nay anh tay vẫn trắng tay Chiếc xe cũ giờ đây rã rụng Sơn bạc màu theo bước thời gian. Hai chúng ta không người phản bội Vì tình yêu theo tiếng con tim... Người ta giàu, nho nhã, tài ba Sao trách em thay lòng đổi dạ. Anh chúc em cuộc tình bền vững! Ðể ngàn sau con cháu đầy nhà Sống bên chồng nệm gấm nhà sang Nụ cười đó nở đầy năm tháng. Anh luôn là cây tùng sừng sững Ðứng ngàn đời để đón gió mưa Em đừng buồn tự trách hay lo Niềm đau đó tan theo năm tháng. thu thương nhớ Tử Vân Tôi gặp em vào mùa thu trước! Có lá vàng rơi nắng trữ tình Tóc huyền theo gió khẽ rung rinh Buổi đầu ấy làm sao quên được. Cũng từ đó lòng tôi ngơ ngẩn Ước gặp em mỗi lúc tan trường Rồi ngập ngừng thăm hỏi đôi câu Và như thế đã là quá đủ. Lá phủ sân trường mùa thu nay Gió nhẹ vờn mây, tóc vẫn bay Em giờ đã có người trung ý Chỉ tiếc tình anh em chẳng hay! anh hùng vì ai? Tử Vân Lòng dường như thấy vơi vơi Quê nhà ẩn hiện, dáng nàng dâng dâng Nào ngờ cảnh vắng nhà không Hàng dừa còn đó mà em đâu rồi? Lần là gạ hỏi dò la Hay tin em đã bỏ ta lấy người!!! Còn đâu nghĩa vợ tình chồng? Còn đâu thề hẹn, buổi đầu cưới nhau? Gió rơi rụng trắng hoa cau Hương tình xưa cũng nát nhàu trong anh Thà làm ngôi mộ vô danh Còn hơn giờ chỉ một mình cô đơn Nhất tướng công thành vạn cốt cô Ngôi mồ vô chủ có ai nhớ gì? giác ngộ Tử Vân Sông tương gây nhớ gây sầu Lầu cao gác vắng, sông sâu ngắn dài Hoa nào chóng nở phôi phai Tình nào sao lại như hoa chóng tàn. Trăng vàng gõ cửa khoe tơ Mang bao sầu nhớ trải đầy trên sân Lệ đầy khóe mắt lâng lâng Tràn tràn kỷ niệm cứ dâng trong lòng Em giờ còn nhớ hay không? Dưới vầng trăng sáng cùng nhau nguyện thề Nào lời hẹn ước phu thê Nào lời đường mật suốt đời bên nhau. Nguyệt thề ngày ấy trôi mau Sao ta còn nhớ để đau đớn lòng? Thôi thì mở cửa trái tim Ðể mùa xuân đến hương tình bay bay Phụ tình ai phụ mặc ai Ta vui ta sống, mặc ai phụ tình. |