|
VÀI DÒNG TÂM SỰ của người con mẹ không tên Mẹ! Một tiếng gọi sao mà nghe đơn giản quá. Một tiếng gọi mà từ khi mới bập bẹ con đã biết kêu nó, nhưng cho đến bây giờ con vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa của cái chữ đơn sơ mộc mạc này. Hôm nay, con ngồi đây một mình trong đêm tối, đang nhìn lên những vì sao sáng trên bầu trời về đêm và đang nghĩ về mẹ. Con sẽ viết vào đây với những gì hạnh phúc nhất của một người con đang còn có mẹ bên cạnh. Con muốn chia sẻ niềm vui này với những người bạn cùng đang cài trên áo những bông hồng đỏ thắm. Mẹ ơi! Làm sao con có thể quên được những gì mẹ đã vất vả vì con trong suốt mười tám năm qua. Mẹ đã từng mang nặng con hơn chín tháng mười ngày với bao nhiêu nỗi buồn khổ khi không có ba con bên cạnh mẹ. Mẹ luôn luôn cam chịu tất cả chỉ vì để con an vui hạnh phúc. Khi con biết đi, mẹ là người đầu tiên dìu dắt cho con khỏi vấp ngã. Mẹ lo dậy sớm thức khuya để lo cho con đầy đủ. Khi con đau, mẹ là người thức trắng đêm bên con. Tiếng hát ngọt ngào mẹ thường ru con ngủ lúc nhỏ đến bây giờ vẫn còn văng vẳng bên tai con. Ầu o, gió
mùa thu, mẹ ru con ngủ
Con còn nhớ rất rõ có một lần còn bé, con đã lỡ làm bể đồ của mẹ. Mẹ đã đánh con, la con nhiều lắm. Khi đó con còn quá nhỏ dại, chưa hiểu được mẹ nên con đã giận mẹ ghê gớm. Con đã nghĩa rằng mẹ không còn thương con nữa. Nhưng con đâu có biết là khi thấy con khóc, lòng mẹ cũng đau đớn hơn cả con gấp trăm lần. "Thương cho roi cho vọt, ghé cho ngọt cho bùi." Bây giờ con mới thấm thía được câu tục ngữ này. Có muộn quá không hở mẹ? Ôi, mẹ của con là vậy đó. Những gì tốt đẹp nhất, ngon nhất, mẹ đều dành cho con cả. Con thương mẹ quá mẹ ơi. Không có bút mựa nào có thể diễn tả hết công lao bao la trời biển của mẹ cả. Làm sao con có thể hình dung ra được tình mẹ thiên liêng. Tình thương của mẹ bao la quá, mênh mông như trời biển rộng. Biết đến ngày nào con mới đền trả được đây hở mẹ? Mẹ ơi! Con hứa với mẹ rằng con sẽ không bao giờ làm buồn lòng mẹ nữa. Con sẽ thật ngoan để luôn thấy trên khuôn mặt của mẹ một nụ cười sung sướng vì con. Con sẽ không bao giờ quên những gì mẹ đã dạy cho con, và con sẽ luôn ghi nhớ lời ca dao mà ngày xưa người ta đặt ra để nhớ đến tình thương của người con đối với cha mẹ: Công cha
như núi Thái Sơn
|
![]() |
| . |