văn thơ và em sợi thương
Hỡi! Hai cô Bắc kỳ nho nhỏ Tôi mê rồi giọng nói của em Và thương em tính tình chịu khó Làm công việc trang điểm cho thơ. Văn là người và thơ cũng vậy Ðem cho đời những giây phút dịu êm Người yêu văn thường không nói dối Kẻ yêu thơ là những kẻ si tình Thích ôm cả đất trời qua dòng chữ nhỏ Và gởi chút tình riêng theo ý thơ.
|