NHỮNG Ô VUÔNG CỬA SỔ

A.T.

Có tất cả bốn ô cửa sổ. Mỗi ô cửa sổ có một ngàn ba trăm lẻ chín cái ô vuông bằng kẽm. Mỗi ô kẽm có một bầu trời riêng rẽ khác nhau.

Bầu trời màu tím. Mùa thu như cánh thư tay mơ hồ. Bầu trời màu trong. Mùa đông có đôi mắt thủy tinh lấp lánh. Bầu trời màu mưa. Mùa xuân có những điều kỳ diệu thấp thoáng bên những ô vuông. Bầu trời màu xanh. Qua những ô vuông, mùa hè xanh mây, xanh lá.

Nỗi nhớ muộn phiền cuộn nằm sau những ô vuông. Có những ô vuông chật hẹp bức người. Xô bồ chen chúc hai, ba nỗi nhớ vào nhau. Có những ô vuông trống trải, cô đơn. Nằm yên nghe tiếng chan chát va chạm nhau của những chiếc ô bên cạnh. Những nỗi nhớ trống trếnh như mười ngón tay xòe ra hoài; như đôi con mắt nhìn trân trân nín lặng. Trong một ngàn ba trăm lẻ chín cái ô vuông, có bao nhiêu chiếc ô trống trếnh như thế!


o O o


Có lần chàng trai ấy đã đến thăm cô gái ở căn phòng số 6 nàỵ Chàng trai vòng tay ôm cô gái, cùng bốn con mắt nhìn qua những chiếc ô vuông.

- Ồ anh! -Cô gái khẽ thốt lên. -Sao con kiến nhỏ cứ bò quanh ô vuông này mãi thế?

Chàng trai khẽ hôn lên những sợi tóc nâu của cô gái.

- Vì trong chiếc ô vuông đó, người yêu của con kiến đang ngủ saỵ Nó phải bò quanh để canh chừng giấc ngủ đấy em ạ!

- Thế cơ à?

- Ừ. Như mỗi khi em ngủ, anh vẫn hay canh chừng em đó.

- Mà anh canh chừng gì mới được chứ ? -Cô gái thắc mắc.

Chàng trai siết chặt cô gái vào lòng.

- Canh chừng những kẻ lạ mặt đột nhập vào giấc mơ của em.

Cô gái phá lên cười.

- Anh ghen nhiều nhé!

- Chứ em không thấy quanh chiếc ô vuông ấy là những ô bỏ trống à?

- Bỏ trống để ghen à ?

Chàng trai lại hôn lên tóc cô gái.

- Ghen và nhớ.

Cô gái lại hỏị

- Làm sao anh biết ô nào ghen và ô nào nhớ ?

- Ô nào khi em nhìn mà cảm thấy chật chội, chen chúc vào nhau đến ngạt thở là những ô ghen. Còn ô nào khi em nhìn mà cảm thấy xanh xao, đuối sức, không thể nào sống thêm một giây nữa là ô nhớ.

- Nếu như không có cảm giác gì ?

- Ồ em đừng bao giờ hỏi anh câu này! -Chàng trai thốt lên.

- Vì sao thế hả anh ?

- Bởi vì khi ấy em sẽ không còn yêu anh nữa.




- Phải thế không ?

Cô gái bên những ô vuông thì thầm. Ô vuông màu trong, mờ mờ những giọt nước mắt thủy tinh. Ô vuông màu hồng, cay cay nơi sống mũi. Ô vuông không có con kiến bò quanh. Xác con kiến nằm trong lớp tơ nhện phủ mờ. Ô vuông không có anh. Cô gái điếng lên. Cái nhói vẫn đau như lần cô thấy anh nằm trên chiếc băng ca.

Trắng nhòe. Trắng nhòe. Có tất cả bốn ô cửa sổ. Mỗi ô cửa sổ có tất cả một ngàn ba trăm lẻ chín chiếc ô vuông. Mỗi ô vuông vướng víu một màu.

A.T.

2003 MAGAZINE, Internet Edition provided Chris Duong and Huy Vo