THƠ HUỲNH NGỌC KHÁNH
H.N.K
LY BIA DĨ VÃNG
Ta nhớ hương bia thuở ban đầu
Thấm vào trong cổ... quên thương đau
Nhâm nhi vài cốc... ôi...vui sướng
Hà hít một hơi, hết... hận sầu
Mắt thấy trùng trùng hồn sông núi
Tai nghe âm ỉ... đạn tuyến đầu
Đến lúc vợ về thì chối quắt
"Nãy giờ anh có...uống chi đâu!"
TẶNG THÙY LINH
Tối giăng mưa, nghe lạnh cuộc tình đầu
Có chiếc lá, rụng về miền Dĩ Vãng
Mưa trên vai... mưa trên niềm xa vắng
Em một mình, lặng khóc những đời qua
Em thường trách: "Anh ơi, sao anh khóc?"
Nước mắt nào chẳng úa một mùa hoa
Ra trường rồi, anh ơi, anh có nhớ
Chuyện ngày xưa, giờ chỉ.... Khóc Trong Mơ
TẶNG HỒNG MAI
Có những cuộc tình trong âm thầm lắng
Đọng mãi trong tim nỗi nhung nhớ lạ kỳ
Có những giọt buồn từ trong xa vắng
Sao bỗng tìm về, làm ướt Bờ Mi
Em vẫn là em, một mình dấu lệ
Trên nỗi cô đơn của cuộc tình đầu
Anh vẫn là anh, xa xăm dấu bước
Để cuộc tình nào ... muôn thuở nhớ nhau
TẶNG TUYẾT
Nghe gió mùa sau trở lạnh lùng
Em ở miền xa, có nhớ không?
Giăng giăng thương nhớ quanh chiều tím
Cho cả thiên thu cũng chạnh lòng
Vấn vương chi mãi cuộc tình xưa
Để anh chờ mãi đến bao giờ
Đêm nay trăn trở, ôi trăn trở
Em vẫn trời xa ... vẫn trong mơ