Thơ Xuân Hoàng

Rượu Tết

Kìa dòng rượu vang
Bàn tay ai rót?
Tôi khép nép nhìn
Sao môi lại ngọt?

Sóng sánh pha lê
Ai mời lơ đãng?
Từng giọt sủi tăm
Men say chuếnh choáng

Ly rượu ai cầm
Rót vào khoảng vắng?
Từng giọt hư không
Tôi nhìn hạt đắng

Rượu chảy đi đâu?
Không gian trống vắng
Nhìn vào trong ly
Thấy tôi in bóng

Bóng tôi lạnh cóng
Như giọt rượu vang
Ai đang rót xuống
Bên ngoài thời gian?


Ngày Xuân Nhớ Mẹ

Hạt cây cựa mình nhú mầm
Con bỗng cồn cào nhớ mẹ
Hạnh phúc ngày con ra đời...
Mưa xuân phơ phất rơi
Tóc mẹ nhạt nhoà vương khói
Giọt nước mắt tan vào đêm
Thương con gái suốt một đời lận đận.

Se lạnh chiều xuân phương Nam
Còn lần tìm hơi ấm đôi tay khẳng khiu
Muốn được đến tận cùng hạnh phúc, khổ đau
Được thức cùng tiếng thở dài đêm đêm của mẹ...

Mưa ơi, thỏa thích rơi
Cây ơi, hãy lớn mau...
Tết nay con không về thăm mẹ
Phương ấy đêm nay chắc là rét đậm
Xin gió đừng lùa qua khe cửa nhà tôi...

Chợ Tết

Cuối năm phiên chợ Tết
Họp nhộn nhịp vườn nhà
Ốc rủ nhau đi trước
Í ới từ canh ba

Các cô bướm gánh hoa
Chị ong thồ xe mật
Khắp ngả đường tấp nập
Mưa bụi nhẹ nhàng bay

Ông cóc trải chiếu bày
Tranh gà câu đối đỏ
Cô nhện giăng tơ lụa
Treo lên những áo quần

Chợ dần dần đông nghịt
Chẳng còn chỗ len chân
Chị mèo mướp mua thịt
Phải cong mình nhìn cân

Mấy cậu chàng cánh cam
Chẳng được về nghỉ Tết
Vừa bắt tay vừa hét
"Mùng hai đến tới chơi"

Kiến đen hớn hở cười
Khen năm nay nếp rẻ
Giá chỉ hơn gạo tẻ
Một bơ có mấy đồng

Bọ ngựa bán lá giông
Thoăn thoắt tay chẻ lạt
Nồi bánh chưng ngào ngạt
Sùng sục sôi cạnh hàng

Tiếng cười nói râm ran
Người bán mua hối hả
Hoa đào chúm chím nở
Đưa phiên chợ vào Xuân.

2003 MAGAZINE, Internet Edition provided Chris Duong and Huy Vo