LÁ THƯ GỬI MẸ

Nguyễn Khắc Hòa

Có ngườI hỏi tôi: Cảm nghĩ của ngườI con về mẹ mình như thế nào? Nếu ai đã sinh ra làm ngườI thì đã là con của một ngườI mẹ. Tôi là con của mẹ tôi, tôi sinh ra và lớn lên như bao người con khác. Tôi được mẹ tôi cưu mang trongh bụng. Chín tháng mườI ngày... Được mẹ cho bú mớm dòng sữa dịu ngọt. Được mẹ dỗ dàng giấc ngủ với câu hò tiếng hát dân gian. Ðược mẹ chăm sóc từng miếng ăn giấc ngủ kể cả cách ăn mặc áo quần. Cái lo của mẹ cho tôi từng ly từng tí một. Làm sao quên được những buổi đàu tiên cặp sách đến trường được mẹ dắt tay dìu dắt. Làm sao quên được những lối đèn dầu mẹ ngồi bên con, nắn nót tay con từng nét chỉ xinh xinh.

Cho đến khi tôi lớn lên trưởng thành, mẹ cũng không ngừng chăm lo cho tôi từng chút một. Mặc dù tôi không còn bé bỏng như thuở nào, mà đã biết tự săn sóc lấy mình. Nào là miếng cơm chiếc áo khi bước ra đường. Nào là niềm ấm chăn thơm khi đặt lưng lên ngủ. Nào là lời khuyên răn bảo khi bước vào đời. Kể cả phòng ốc ngăn nắp sạch sẽ khi bước vào nhà. Phải nói rằng mẹ tôi rất chu đáo cho tôi mọi sự. Đôi khi mẹ còn cho tôi những lời chỉ bảo hữu ích về những chuyện tình cảm... cúm mà tôi gặp phải ở lứa tổI trưởng thành.

Thế mà tôi đã không nhận ra được điều ấỵ Hoặc nói đúng hơn tôi chậm ý thức được điều đó. Tôi hiểu được tình cảm thiêng liêng của người mẹ. Làm sao quên được những đêm dài mẹ thức trắng đêm bên con dỗ dành con ngủ vì cơn bệnh sốt dằn vặt thân con. Làm sao quên được những trận roi đòn vì con ham chơi quên học bài hoặc làm những điều xấu mà mẹ chỉ muốn dạy con nên người. Làm sao quên được những câu kinh lời nguyện mà mẹ dạy cho con khi trời đã xế.

Và tôi cứ ngỡ rằng mọi sự phải là như vậỵ Chức phận của người mẹ là phải lo lắng cho đàn con. Tôi chưa nghĩ hoặc chưa hề nghĩ phải lo phụ mẹ việc mẹ công việc lặt vặt mà tưởng rằng mình đã trả công cho mẹ rồi. Dần đã lớn lên, tôi quên rằng bổn phận trách nhiệm của một ngườI con trong gia đình. Ai lo cho tôi bữa cơm thịnh soạn khi vác bụng đói về nhà. Ai lo thu dẹp nhà cửa ngăn nắp khi tôi có bạn đến chơi. Ai lo cho tôi quần áo tươm tất, ủi nếp thẳng thánh khi bước ra đường. Có lẽ là nàng tiên trong chuyện cổ tích . Hay là cô Tấm trong trái thị bước ra. Không phải là tự nhiên mà được. Tất cả đều do mẹ tôi tạo thành.

Tôi muốn nói với mẹ tôi rằng: xin lỗi mẹ, hãy tha thứ cho con và những lần con đã làm mẹ phật lòng. Hãy tha thứ co những lần con giận dữ và đã xúc phạm đến mẹ nặng nề, qua hành động cũng như lời nói. Tha lỗi cho những sự thờ ơ lãng đạm, tình cảm trong gia đình, dù rằng đôi khi con muốn ôm hôn mẹ như những đứa trẻ từng làm mà mắc cở xấu hổ không dám.

Tha thứ cho những sự biếng nhác từng làm việc nhà mà lại đi lo toàn việc đời. Tha thứ những sự thiếu sót của con và biết bao nhiêu chuyện con chưa lắm cho mẹ hài lòng. Nếu như thượng đế có thể cho con làm lại từ đầu, con chỉ muốn làm đứa con ngoan của mẹ. Hãy nhận lấy những giọt lệ thống hối trong con và hãy tha thứ cho con mẹ nhé.

Đứa Con Bất Hiếu,

Nguyễn Khắc Hòa

2003 MAGAZINE, Internet Edition provided Chris Duong and Huy Vo